Tô Châu vào tháng ba mát mẻ, cảnh vật tràn ngập ý xuân làm cho Tần Thanh Thanh có chút luyến tiếc không được liền đến Chuyết Chính Viên ngắm cảnh.
Vừa xuống tàu cao tốc, nàng phải đi đến trung tâm nghiên cứu cổ vật tham dự buổi đấu giá của một người bạn đã lâu không gặp, Giáo sư Trương. Nghe nói những người tham dự đều là tuổi hơn bốn mươi và có tiếng trong ngành sưu tầm đồ cổ.
Bởi vì bối cảnh đó nên ngay từ lúc bước vào, một cô gái tầm hơn hai mươi mấy không khỏi trở thành tâm điểm chú ý.
Dù là ở thời đại ngày nay không khó để nhìn thấy người đẹp, nhưng là Tần Thanh Thanh mang một vẻ đẹp rất khác, nước da trắng tự nhiên, hàng mi dài và làn môi cong điểm một ít son hồng hào, thanh thuần và không hề đậm mùi mỹ phẩm.
Thân hình mảnh khảnh trong bộ vest đen đơn giản, tóc búi cao, càng như tôn lên vẻ thanh tao và khí chất trên người nàng, là một vẻ đẹp tri thức.
"Nhìn xem, cô gái này lạ mặt quá, là vị tiểu thư của dòng họ nào đây? Trông cô ta trẻ vậy không ngờ là cũng có sở thích này nha." một trong số những người đàn ông ngồi gần đó lên tiếng.
"Ta không rõ có phải là Văn tiểu thư không?"
"Không không, ta từng gặp Văn tiểu thư cách đây hai tuần, người này khẳng định là không phải!"
Không chỉ là nhìn, bởi đây là lần đầu nàng tham dự những buổi đấu giá nên những người có mặt liền không nhịn được mà thắc mắc muốn biết thêm về danh tính của nàng, nhưng lời mở đầu chương trình đã rất nhanh phân tán sự chú ý.
Món đồ đầu tiên được đấu giá chính là một cây sáo bạch ngọc, giá khởi điểm đã là một ngàn tệ!
Cây sáo bạch ngọc này màu trắng trong suốt kích cỡ nhỏ, theo trí nhớ của Thanh Thanh thì giá bán hiện nay cho một cây sáo bình thường cũng không đến một trăm tệ, bị vùi lắp dưới lòng đất suốt hàng chục hàng trăm năm, cổ vật này giá trị đã tăng lên gấp 10 lần.
Ngay sau đó dưới hàng ghế tham dự vang lên "Một ngàn hai trăm tệ."
"Một ngàn ba."
"Ta trả một ngàn năm trăm tệ." người ra giá là một vị phu nhân ngồi bên trái sân khấu, phải nói là đấu rất mạnh tay.
Tần Thanh Thanh dĩ vàng không có kiến thức và sở thích đối với những cổ vật này, nàng chỉ ngồi yên lặng quan sát, cũng âm thầm đánh giá không biết còn ai vì yêu thích nó mà đưa ra mức cao hơn nữa không?
"Một ngàn năm trăm tệ lần thứ nhất...một ngàn năm trăm tệ lần thứ hai, mời các vị suy nghĩ thật kĩ, cây sáo bạch ngọc này thật sự là vật hiếm có khó tìm, niên kỉ có thể tính bằng trăm năm, nếu bỏ qua cơ hội thì thật tiếc nha."
Sau một hồi im lặng, vị phu nhân họ Trần chính thức trở thành chủ nhân của cây sáo.
Tiếp theo là tranh cổ, nghiên mực... đều không có gì đặc sắc. Bởi vì không thể ra về quá sớm, Tần Thanh Thanh cố gắng nhìn một lượt tất cả những món đồ được bày biện trên kia rồi ánh mắt nàng không tự chủ dừng lại ở món cuối cùng, bởi vì nó đem đến cảm giác quá đặc biệt...
Đợi đến lần lượt theo thứ tự, những người mua được đồ tốt cũng đã rời khỏi, xung quanh thưa vắng dần.
"Cho hỏi một chút, theo quy định thì ta có được xem qua món đồ này trước không?" Tần Thanh Thanh băn khoăn khá lâu, rốt cuộc lên tiếng.
"Tất nhiên là được, xin mời quý cô!" người dẫn chương trình âm thầm vui mừng, cô gái này quả nhiên có mắt nhìn đồ.
Đó là một cây trâm gỗ, bề ngoài sơ sài cũng chỉ có hai đóa thanh trà được khắc lên.
Đợi đến khi nhìn ngắm đủ lâu cũng không phát hiện thêm gì, Tần Thanh Thanh định đặt nó về chỗ cũ, rồi hình như nàng nghe được đâu đó bên trong thân trâm gỗ phát ra một mùi hương, là một cỗ hương hoa trà...
Rất đỗi quen thuộc, nhưng tại sao không thể nhớ được đã từng nghe qua ở đâu?
Từ lúc nó xuất hiện đến lúc cầm lên tay, vật này không ngừng khiến nàng cảm thấy xúc động, vừa quen thuộc vừa xa lạ, giống như nàng đã từng có được rồi lại mất đi?
Khoan đã, nếu như tìm được món đồ thập phần kì lạ như vậy, cũng không lý nào Trương Thành giấu nàng, mà nếu như mọi người đều có thể thấy được điểm kì lạ đó, cái giá của cây trâm này cũng phải là hơn nghìn lượng.
Ngay lúc suy nghĩ chất thành đống còn chưa giải thích được, bỗng dưng gió ở đâu cuồn cuộn kéo đến, từ phía trên xuất hiện nhiều luồng sáng huyền ảo như trong những bộ phim cổ trang.
Trong lúc mọi người chưa hết kinh ngạc, đến khi nhìn rõ lại sự việc gì đang diễn ra thì mới biết cả người tên Thanh Thanh lẫn trâm cổ đều biến mất không để lại dấu tích gì...
Đôi lời tác giả: sau 6 năm mới chọn viết lại thì ta vẫn chung thủy với loại truyện xuyên không này để rồi thấy nó không được hoàn hảo như ý, ngồi edit mãi thôi.
Bà nhà hỏi là sao chọn thể loại khó nhằn dữ vậy?
Tui trả lời khó mới có cái hay riêng, kkk
Bình luận
Truyện liên quan
(* Hãy đăng nhập để bình luận dễ dàng hơn và sử dụng đầy đủ tính năng.)