Bách Hợp Tiểu Thuyết

Đau thấu tâm can

2 0 0 0

Từ Triều Châu đến Giang Thủy tận 900 cây số, cô không kịp đến nhìn mặt em lần cuối. Bệnh viện ở thị trấn điều kiện không tốt lắm, chung quy cũng khá nhỏ lại chẳng nhiều tiện nghi.


Lúc Chu Lăng Vũ kịp đến Bệnh viện, Khương Tranh vừa mới được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, Lâm Y Nhiên đứng cạnh giường khóc đến xé tâm can.

"Chị Tranh Tử, Chị Tranh Tử."

Chu Lăng Vũ đứng cách họ không xa, chớp mắt như không nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, ngay cả tim cũng như ngừng đập.

Y tá muốn đẩy Khương Tranh đi, nàng ta cứ một mực nắm chặt lan can giường bệnh.

Chu Lăng Vũ run run.

Em cứ nằm đó, tay buông thỏng xuống mép giường, mặc cho sự khóc lóc ỉ ôi của mọi người.

Trịnh Khả Hân cạnh bên kéo Lâm Y Nhiên quay lại.

"Đừng khóc, chúng ta để sư tỷ an tâm ra đi."


Nói rồi, nữ y tá đẩy giường lướt qua cạnh Chu Lăng Vũ, giọng ngập ngừng.

"Chị là người nhà của cô ấy phải không?"

"Là tôi."

Hai viên cảnh sát phía sau cũng ái ngại mà không tiến lên.

"Ca cấp cứu không thành công... Chị có muốn cùng chúng tôi đến nhà đại thể* để nhìn bệnh nhân lần cuối không?"


Nhà đại thể chỉ còn một khoảng tĩnh lặng và im ắng bốn phía không có cửa sổ, chỉ có một ô thông gió nhỏ

"Tranh Tử."

Lần này không ai "dạ" nữa.

Chu Lăng Vũ vẫn không tin mà gọi lại.

"A Tranh."

Vẫn chẳng có ai đáp lại.

Nước mắt nói hổi rơi xuống lòng bàn tay, Chu Lăng Vũ sững người, chốc lại hoảng loạn nhìn tấm vải trắng phủ lên người con gái ấy.

"Vợ ơi, vợ ơi!"

Cô đau dớn vịn vào lan can, lại không đủ can đảm để vén tấm vải trắng lên.

Trời tối rồi, bọn họ sẽ không gặp lại nữa.

Nàng ấy mất rồi, vĩnh viễn không thể gặp lại cô nữa.

Không phải đã nói là ngày mai gặp sao? Không phải ngày mai chúng ta sẽ chọn váy cưới sao?

Chu Lăng Vũ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tím tái lạnh như băng.

"Em lừa chị sao?''


Hành lang bệnh viện như dài đến vô tận, đi đến cuối cùng chỉ có thể nhìn thấy chút ánh sáng yếu ớt. Gió lạnh bi ai, ánh đèn lập lòe qua ô cửa.

"Cô vào đi."

Người đàn ông tầm bốn mươi mở cửa ra, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn phảng phất nổi u buồn khó tả.

"Chúng tôi là tổ hình sự thị trấn Giang Thủy."

"Người phát hiện cô Khương trong tình trạng nguy kịch là một cảnh sát thường phục, trên người có nhiều vết thương không phù hợp với tai nạn thông thường."


Giọng ông trầm trầm, đều đều.

"Chúng tôi cần cô phối hợp."

 

Bình luận

(* Hãy đăng nhập để bình luận dễ dàng hơn và sử dụng đầy đủ tính năng.)

Default User Avartar
Sắp xếp: