Bách Hợp Tiểu Thuyết

Ngỏ Lời

29 0 0 0

Chu Lăng Vũ : Vợ ơi, em về nhà chưa?
Chu Lăng Vũ : Chút nữa chị về, nay không đi chơi được, hôm sau bù nghen.
Chu Lăng Vũ nhập từng chữ vào khung chat.

Đợi mãi một lúc mới có hồi âm.
Tranh Tử: Ò, về rồi.
Tranh Tử: Chị đi đường cẩn thận.

Phó Dịch Bắc thấy cô thì vui vẻ gọi to:
"Chu Tiểu Vũ, ở đây."
Khung chat lại ding ding mấy tiếng:
"Chị nhớ về sớm."
"Lẩu đã xong rồi, một mình người ta không ăn hết."

Chu Lăng Vũ nhẹ nhàng đặt cốc cà phê xuống, từ từ ngẩng mặt lên.

Quán nhỏ "Hoa Đằng" nằm cuối góc phố Bình An, khắp nơi phủ một màu xanh ngát.
Khương Tranh bảo thích trồng hoa, nàng liền trồng rất nhiều hoa cỏ. Vợ bảo thích đọc sách, Chu Lăng Vũ liền bày trí một phòng toàn tiểu thuyết nàng thích.

"Bà Chủ Chu mới bày trí lại à?"
"Ừm, mới sắp xếp lại hôm trước."
Nói rồi, Chu Lăng Vũ cẩn thận lấy hộp hàng được đóng gói kĩ lưỡng từ trong hộc tủ gỗ cuối gian phòng ra, nhẹ nhàng quẹt mồ hôi nhễ nhại trên má.
"Đây rồi, hàng thì bây giờ chúng ta kiểm lại, đủ rồi thì xem như thủ tục hoàn tất."
Phó Dịch Bắc mím môi.
"Không cần tốn thời gian như vậy, cứ đưa ra xe đi, có gì tôi chịu trách nhiệm."

Đồng hồ điện tử hiển thị 20:07
Gió đêm lạnh lẽo tựa như thổi vào lòng.
Điện thoại sáng nền hiển thị tin nhắn mới.
Phó Dịch Bắc ngượng ngùng nhìn cô, mãi mới ngỏ lời.
"Cô Chu, gần đây có chợ đêm mới mở, hay là qua đó chơi chút đi."

Ting - Điện thoại lại sáng nền hiển thị tin nhắn mới.
Chu Lăng Vũ giơ điện thoại lên.
"Cũng không còn sớm nữa, ở nhà có người đang đợi."

Phó Dịch Bắc lại có chút thất vọng, từ từ lôi hộp nhỏ từ túi áo khoác lông ra.
"Vòng tay ở tiệm trang sức ở cửa hàng nhỏ kia, rất hợp với cô..."
Mặt cậu đỏ bừng, lắp ba lắp bắp.
"Nghe bảo 2 tuần trước là..."
Chu Lăng Vũ khựng lại, kinh ngạc nhìn hắn.
"Tấm lòng thì tôi nhận, quà thì không cần đâu."
Nói rồi, cô chạm nhẹ vào màn hình.
"Vợ tôi vẫn đang đợi ở nhà, tạm biệt."
Phó Dịch Bắc sững người, bần thần nhìn bóng lưng cô dần khuất trong ánh đèn đường mờ ảo.
"Quả là như vậy..."" - hắn lẩm bẩm, chốc lại tự cuồi cợt chính bản thân mình.

Hắn là kẻ hèn mọn, hắn ngu ngốc, hắn nào xứng được với người ấy chứ.
"Nếu không có ả họ Khương kia thì tốt biết bao."- Phó Dịch Bắc nghiến răng.

𝕝ờ𝕚 𝕥á𝕔 𝕘𝕚ả:
+ Truyện sắp end rùi nhưng có nhiều nền tảng bị sập, mình vẫn sẽ cập nhật đến hết tại trang cá nhân ""Mẫn Đông Đông'''' và đăng lại ở các nền tảng sau +Đã có chương (4) tại Mẫn Đông Đông(trang cá nhân mỗi ngày mình sẽ đăng 1 chương và sẽ sớm hơn trên các nền tảng)

 

Bình luận

(* Hãy đăng nhập để bình luận dễ dàng hơn và sử dụng đầy đủ tính năng.)

Default User Avartar
Sắp xếp:
Danh sách chương
Chương trước
Lưu Offline
Bình luận truyện
Chế độ tối
A
Cỡ chữ
16