Bách Hợp Tiểu Thuyết

Rời đi

2 0 0 0

"Hửm?"

Chu Lăng Vũ tháo kính xong liền tắt đèn, trước màn hình điện thoại chỉ thể thấy được một mớ mơ hồ.

"Vợ ngủ ngon, chị ngủ đây."

Thật ra có những thứ đã là lần gặp cuối, chỉ là chúng ta lại không nhận ra...

Vỡ nát... vỡ nát hết cả rồi

"Đồ ngốc."

Nàng có thể lừa người nhưng chẳng thể lừa mình.
Khương Tranh bật khóc nức nở, cảm giác uất ức và bất lực dâng trào
Chu Lăng Vũ sợ cô ở một mình không quen nên lo lắng hỏi lại,
"Vợ sao vậy? Có phải là không khỏe không?"
"Em không sao, đã uống thuốc rồi."
Chị chính là điều cô hối tiếc nhất đời này, gặp được chị cũng chính là điều may mắt nhất lần này
"Vậy ngày mai gọi nhé!"

28/10/2023
Cuốn lịch đã bám bụi lại được lau đi lau lại thuật sạch sẽ, quán cà phê nhỏ ở góc đường Hải Dung phát bản giao hưởng bốn mùa của Antonio Vivald, khách khứa ra vào tấp nập, nhân viên trong quán cũng bận không xuể.

Mới đó đã cuối tháng 10, trời âm u, xám xịt, gió lạnh thổi qua, cây ngân hạnh đung đưa theo gió, nổi bật trên bức tường cũ đỏ như son.
1/11, đánh dấu: sinh nhật của vợ.
Trên tường treo rất nhiều ảnh chụp, một chàng trai và hai cô gái.
Chàng trai ánh mắt như biết cười, dịu dàng ôn nhu, cô gái ở giữa cài một chiếc kẹp nơ caro màu nâu, tóc xõa ra hai bên, vô cùng tinh nghịch, đáng yêu, chị gái bên cạnh hơi nghiêng đầu nhìn qua, đáy mắt toàn là nuông chiều yêu thương, hình như là bà chủ.
Công việc ghi hình ở Giang Thủy ngày càng bận, điện thoại gọi rất hiếm khi bắt máy, làm việc tối mắt tối mũi, điều kiện thời tiết ở đó vốn rất khắc nghiệt, sức khỏe của Khương Tử lại không tốt, Chu Lăng Vũ lại càng không yên tâm.

Thật ra, những gì mất đi đều có điềm báo từ trước.

Ngày 31 tháng 10 năm 2023, 21 giờ 47 phút, cấp cứu không thành công, Khương Tranh lìa xa nhân thế ở tuổi 27.

 

Bình luận

(* Hãy đăng nhập để bình luận dễ dàng hơn và sử dụng đầy đủ tính năng.)

Default User Avartar
Sắp xếp: