Bách Hợp Tiểu Thuyết

Váy cưới trắng tinh

2 0 0 0




Cả tuần nay, việc nhà từ lớn đến nhỏ Chu Lăng Vũ đều phải tự làm. Trước ngày đi, sợ cô ăn không no, nàng nhất quyết phải dành cả buổi chiều để mua thêm đồ. Giang Thủy cách Triều Châu tận 900 cây số, địa điểm bọn họ ghi hỉnh chỉ là một làng quê hẻo lánh, cách trung tâm thành phố cũng khá xa.

"Vợ ơi, nay người ta có mua bingsu chanh dây đó."

"Có phần của em không vậy?" Khương Tranh nửa thật nửa đùa.

"Có mà, do người ta quên mất là em không ở nhà."

Nói đoạn, Chu Lăng Vũ múc một thìa lớn.

"Vậy chỉ đành ăn giùm em thôi."

Khương Tranh cười cười.

Chỉ trong vỏn vẹn vài ngày, hình như cục cưng của cô đã gầy đi rất nhiều rồi.

Trước kia, Chu Lăng cứ nhất quyết bảo muốn giảm cân, muốn từ một em bé đầy đặn thành nữ hiệp sáu múi (thật ra Chu Lăng Vũ không hề mập, đây là dáng người cân đối, nhìn từ mọi phía đều thấy đáng yêu)

Bị chị thuyết phục, nàng mỗi ngày đành chỉ cho chị ăn toàn rau, bữa sáng là đồ ăn nàng mua, buổi trưa là chị tự nấu, chiều tối cơm là do chị phụ trách.

Xem như là khích lệ y, nàng cũng cùng giảm.

Thử rồi mới biết, qua mấy ngày, Chu Lăng Vũ cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Bữa cơm đến là nằm dài trên ghế sofa cất giọng thê thảm hát oang oang.

"Bắp cải aaa... Đất vàng a...."

Thật hại nàng ăn cơm cũng mắc nghẹn ở cổ.

Đêm hôm đó thức giấc, thấy "ông xã" không còn nằm cạnh mình, từ phòng bếp lại truyền ra tiếng lục lọi

Vừa mở cửa thì mắt chạm mắt, Chu Lăng Vũ ngồi trước tủ lạnh, miệng gặm táo rơm rớp, tay còn cầm một quả cà chua.

Thấy nàng đi đến, Chu Lăng Vũ ngại ngùng cười.

"Đánh thức em hả?"

Khoảng khắc ấy trong lòng nàng dâng lên nổi chua xót khó tả. Vội vàng bỏ lại mấy quả cà chua chị lôi ra vào tủ lạnh, nấu cho chị bát mì rồi nhìn nàng ta ăn như hổ đói

Thế nên, mãi sau này chu Lăng Vũ đề cập đến việc giảm cân, Khương Tranh lại xua xua tay bảo để hôm khác tính.
"Hừ!"- Chu Lăng Vũ bĩu môi

Chu Lăng Vũ nằm dài trên giường.

"Khi nào em mới về vậy, tòa soạn có dời ngày không."

"Không dời, chị yên tâm."

Đoạn, cô ngồi dậy cất đồ ăn vào tủ lạnh.

"Đại Ninh mới mở tiệm váy cưới."

"Đợi em về vừa là sinh nhật thứ 28."

"Chúng ta cùng đi chọn váy cưới có được không?"

Khương Tranh vui vẻ gật đầu, đáy mắt sâu thăm thẵm khẽ rung động.

"Được, chúng ta cùng đi."

Mười sáu tuổi nàng gặp cô, trải qua bao nhiêu sóng gió, trắng đen lẫn lộn, vật lộn giữa ranh giới sống và chết, cuối cùng thật sự có thể đợi được ngày này.

Gió đêm lạnh lẽo như thổi vào lòng, ánh sáng yếu ớt hắt lên tường gạch cũ kỹ.

Liệu cô cũng sẽ có hồng phúc ấy chăng?

Nước mắt trào ra, trong lòng như đau đớn đến tột cùng.

"Em xin lỗi..."

 

Bình luận

(* Hãy đăng nhập để bình luận dễ dàng hơn và sử dụng đầy đủ tính năng.)

Default User Avartar
Sắp xếp: