Suốt bảy ngày, giang thủy mưa không dứt, đường dốc trơn trượt, núi đá hiểm trở.
Mấy ngày này, cô giúp bọn Y Nhiên sắp xếp lại giấy tờ, một mặt cũng đóng gói nhưng gì còn sót lại của em.
Chu Lăng Vũ nhẹ nhàng đặt bó hoa trên bàn, tan tầm, cô dành cả buổi tối để đọc lại tin nhắn em gửi cho cô trong vòng 1 năm qua.
"Chị ơi, chị có yêu em không?"
"Dạ có mà."
Khóc rồi lại cười, cười rồi lại khóc, vô số ký ức lướt qua trước mắt, tựa như cuốn phim tua ngược.
"Em muốn sao đây?"
"Chia tay cũng được, những gì em có đều cho chị tất, nhưng mà lúc đi mang theo em là được.
Mỗi lần lại xem một chút, lòng Chu Lăng Vũ lại càng nặng trĩu.
Mùa hè năm 2008, ngõ Bình An số 27 thành phố Giang Thành, ngày đó cô gặp em, đến giờ đã gần 15 năm.
Cuốn nhật ký cũ kỹ và chiếc kẹp tóc ca rô màu nâu nằm trên bàn, xung quanh cũng không có gì cả.
Dòng chữ đỏ nắn nót nổi bật trên trang giấy ngả vàng.
Sống thật sự quá đau khổ, cô chính là điều nàng hối tiếc nhất đời này, gặp được cô cũng chính là điều may mắn nhất của nàng...
Điện thoại reo lên liên hồi phá vỡ không gian tịch mịch, trong căn phòng chưa đến mười lăm mét vuông, Chu Lăng Vũ co ro một góc.
"Có chuyện gì sao?"
Người ờ đầu dây bên kia là một nữ cảnh sát trẻ tuổi.
"Sau giai đoạn điều tra ban đầu, chúng tôi chưa phát hiện được dấu hiệu hình sự rõ ràng, giải phẫu pháp y đã hoàn tất. Vậy người nhà muốn an táng hay hỏa..."
Chu Lăng Vũ khẽ nhắm mắt.
"Hỏa táng đi."
Nước mắt lại rơi, trong lòng có quá nhiều đau khổ.
Lá cây bắt đầu rụng, cây trước cửa chao đảo trước gió, sấm chớp vang rền.
Sở cảnh sát cách nơi cô ở không xa, trời sẫm tối, dưới ánh đèn đường mờ mịt, lại có một người điên cuồng chạy về phía trước, mặc kệ mưa gió bão giông.
Chu Lăng Vũ đau lòng nhìn người mình yêu dần tan biến thành bụi tro tàn.
Cuối cùng vẫn áp bàn tay lạnh như băng lên má mà thều thào.
"Tranh Tử, đừng quên chị nhé!"
Em gầy gầy nhỏ nhỏ bị đẩy vào trong phòng sắt tối om, lúc ra chỉ còn vỏn vẹn là chiếc hộp hình vuông.
Khoảng khắc Chu Lăng Vũ nhìn thấy chiếc bình sứ, cả người như tê dại, nước mắt lại tuôn trào.
Cô lại không nỡ để em trong trạng thái không nguyên vẹn, khi còn sống lại cực kì sợ xấu, sợ khi mất rồi sẽ không thể chấp nhận nổi.
Khương Tranh dần biến thành tro tàn, Chu Lăng Vũ cảm thán người yêu của cô thật bé nhỏ, sóng mũi cay cay, nước mắt tuôn trào.
Phải chăng trước kia cô làm quá nhiều việc trái với lương tâm nên ông trời lần lượt lấy đi những thứ mà cô yêu thương hay sao?
Bình luận
Truyện liên quan
(* Hãy đăng nhập để bình luận dễ dàng hơn và sử dụng đầy đủ tính năng.)