CHƯƠNG 20
Ở bên cạnh Ngân suốt hai ngày, Đức Thiện cũng chẳng trở về nhà, hôm nay anh sẽ đưa Ngân về nhà. Nhìn cô ấy xanh xao anh cảm thấy thương rất nhiều, ở một mình như vậy quả là làm người ta lo lắng. Bánh xe cũng đang lăn đều, anh cho xe dừng trước đèn đỏ rồi khẽ nhìn sang Xuân Ngân, cô đang ngủ, nét mặt thật bình yên. Lơ đểnh ánh mắt rồi anh cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc. Tiếng điện thoại làm anh mất ánh nhìn, khi ngẩng nhìn lại thì chiếc xe lại mất hút. Thật sự rất khó hiểu.
Tiếp tục lái xe đi Thiện tìm một chỗ tiện rồi đậu xe vào, lấy áo khoác sau xe anh khoác lên người của Ngân, cô ấy có vẻ bình yên và thư thả hơn khi chìm vào giấc ngủ. Đôi tay lại cứ thế mà chạm vào gương mặt kia, vội rút tay về khi Ngân cựa mình, Thiện cứ như người đang làm chuyện xấu và sợ bị bắt quả tang. Anh ngã đầu ra ghế rồi lại nhìn Ngân, có nên hay không.
Và dường như khi ở bên Ngân, Thiện đã không còn hoang mang nhiều về tình cảm với Linh Nhi. Có điều anh đã nhận ra điều đó chưa hay anh chỉ biết có Ngân mà bỏ quên mọi chuyện khác, ngay cả Linh Nhi.
Như đã được biết trước hôm nay Khiết Minh sẽ đi nhận nhân sự cho phòng của mình. Đứng trước đại sảnh Minh vẫn khuôn mặt nghiêm nghị và lạnh lùng nhưng làm nhiều người phải chú ý, trong khách sạn hay nói đúng hơn là Hưng Thịnh này thì Khiết Minh cũng có sức ảnh hưởng khá lớn.
Còn định rời đi thì bà Hiền lại quay về phía Minh lần nữa.
Ngẩng nhìn bà Hiền rồi Minh như chợt hiểu ra.
Mỉm cười bà Hiền cũng yên tâm rời đi, bà để Hòa Mỹ làm việc với Đức Thiện mà đúng hơn là thư kí cho Thiện. Còn cô thư kí hiện giờ của Thiện sẽ làm thư kí cho bà. Bà hi vọng sắp xếp cùng tâm ý của mình các con của bà sẽ hiểu, nhất là Hòa Mỹ.
Đi theo Khiết Minh, Linh Nhi cũng tập làm quen dần với văn hóa trong khách sạn. Cô sẽ làm cùng phòng với Minh. Lúc nãy rời khỏi nhà tuy là đi chung xe nhưng cô vẫn cảm thấy Hòa Mỹ chẳng hề để ý đến mình, cũng tốt, vậy thì cô đỡ phải lo lắng hay là phải trong tư thế phòng bị cao. Dù gì cô cũng chỉ muốn bà Hiền không phải quá bận lòng, cô không muốn bà thêm khó xử về cô và Hòa Mỹ.
Sau khi đã đưa Xuân Ngân về nhà an toàn và mua sẳn cho cô ấy một tủ đồ ăn cho vài ngày ở nhà, Thiện nhanh chóng về nhà thay đồ rồi đến công ty. Dù muốn dù không thì hôm nay anh cũng phải gặp Minh.
Nheo mắt nhìn màn hình vi tính, đó là mail của thư kí trên phòng của Thiện, cuộc họp cổ đông đột xuất sao. Theo quy định chỉ họp cổ đông thường niên vào những ngày quy định, muốn được họp đột xuất thì phải dựa theo số đông và chính là người có cổ phần nhiều nhất đề nghị.
Minh cũng có cổ phần trong Hưng Thịnh.
Nhanh chóng rời khỏi chỗ và đi cùng Thiện, có lẽ cả hai cũng nên dẹp bỏ hiềm khích vào lúc này. Chuyện riêng sẽ được giải quyết vào một ngày gần nhất.
Vào phòng Thiện có vẻ hối hả và lo lắng, anh nói thẳng.
Lắc đầu Thiện đang rất lo lắng. Tuy Hưng Thịnh là mang tiếng của nhà anh nhưng nhiều năm nay khi cổ phần hóa thì có rất nhiều nhà đầu tư, cổ phần của nhà anh hiện giờ đang là 46%. Đã ít hơn trước vì phải bỏ ra mà giữ Hưng Thịnh và làm rất nhiều việc, cốt là không để Hưng Thịnh mất đi. Giờ nếu có người cố tình muốn phá hoại thì cái chức chủ tịch của bà My nhất định bị lung lay.
Sự quan tâm của Minh làm Thiện thấy hổ thẹn.
Ngạc nhiên nhìn Thiện rồi Minh cũng cười.
Thấy Minh bước đi Thiện cũng về chỗ ngồi của mình, chỉ là anh lo nghĩ nhiều, Minh vẫn vậy, vẫn bao dung như thế.
Giận hờn nhau thì cũng có giúp ích được gì, mối quan hệ tốt đẹp cùng tình nghĩa bao năm, đâu phải nói huỷ là huỷ.
Quay về phòng làm việc, Minh đi ngang qua bàn của Nhi rồi đặt tay lên vai cô.
Biết đó là Minh nên Nhi không nói gì, cô chỉ khẽ cười.
Và hành động của hai người vô tình đã có người nhìn thấy.
Một nụ cười nhếch môi cùng một ánh nhìn không mấy thiện cảm.
Là Hòa Mỹ.
Bình luận
Truyện liên quan
(* Hãy đăng nhập để bình luận dễ dàng hơn và sử dụng đầy đủ tính năng.)